0
VỢ THEO DÕI CHỒNG QUA CAMERA
Tin tức nổi bật
01:14 PM, 09/12/2019

 

Cuối cùng thì chị cũng mua được thứ cần tìm. Một cái camera nhỏ xíu nhưng công dụng thì vô cùng to lớn khi nó thay chị thực hiện một nhiệm vụ bí mật. đây là kết quả của mấy buổi trưa ngồi buôn trong công ty. Mấy nữ đồng nghiệp có khuyên chị nên theo dõi chồng bằng công nghệ hiện đại:

  • Bà biết công dụng của camera chưa? Hơi bị siêu đấy.

Chị ngạc nhiên”

  • Để làm gì?

Ngay lập tức một đồng nghiệp nhìn chị, thở dài bảo:

  • Kiểm tra độ chung thủy của chồng chứ còn sao nữa. gắn cái này vào xe thì đi đâu, làm gì mà chẳng biết. Với thiết bị này thì cứ gọi là “ok” luôn.
  • Lúc đầu chị cảm thấy hơi bất ổn vì tự nhiên lại thành kẻ lén lút, nghi ngờ, theo dõi chồng. nhưng chị cũng thực sự muốn biết những chuyến công tác dài ngày của anh thực hư như thế nào. Có thế chị mới cảm thấy yên lòng. Với sự giúp sức của đồng nghiệp, chẳng mấy chốc mà chiếc camera đã được đặt ở một nơi kín đáo trong xe nhân lúc anh tạt qua nhà lấy tài liệu cho chuyến công tác ở Hải Phòng. Từ khi gắn cái camera theo dõi anh, chị mừng vì từ bây giờ anh đi công tác xa, anh làm gì chị cũng đều biết cả, chứ không như ngày xưa. Nhưng một người đàn bà như chị lại rất sợ nhìn thấy một cảnh tượng đau lòng, mà cái thời buổi này mấy ông giám đốc trốn vợ con đi bồ bịch dường như đã là một căn bệnh xã hội. Anh đi được một lúc, chị vừa theo dõi qua camera vừa gọi điện dọa:
  • Ra đường mà thèm phở thì về nhà chỉ còn nước nhịn cơm thôi đấy.

Biết chưa?

Anh tủm tỉm cười:

  • Biết rồi. anh quen ăn cơm rồi, bao năm có được em cho đi ăn phở bao giờ đâu, có biết mùi vị phở thế nào đâu mà thèm.

Nghe anh nói mà bỗng nhiên chị thấy thương anh bao nhiêu laaji giận mình bấy nhiêu. Chị lấy anh tính ra cũng được hơn chục năm trời. Ban đầu nhà không dư dả gì nên hai vợ chồng phải rất vất vả, chạy ngược chạy xuôi mới có thể chăm nuôi các con ăn học bằng bạn bằng bè. Khi kinh tế khó khăn, mọi nhu cầu được “tiết chế” đến mức tối thiểu. Anh dường như không có những cuộc tụ tập bạn bè, không la cà quán xá. Sau giờ làm, anh vội vã về nhà, qua trường đón thằng út rồi lại tạt vào chợ mua thức ăn tối. Về đến nhà, thấy chị đang lau dọn, anh cũng vui vẻ ngồi lặt rau, thái thịt. Nhiều khi nhìn cách chăm sóc chu đáo của anh đối với vợ con, chị lại thấy ân hận vì cái tính hay cằn nhằn chẳng đâu vào đâu của mình. Sau mười năm lấy nhau, anh vẫn yêu chị như những ngày đầu gặp gỡ dù thời gian có hằn vết nhăn trên khóe mắt, trên những ngón tay thon dài của chị. Dù cho mọi lo toan nhọc nhằn có biến chị thành người phụ nữ đôi chút bẳn tính, cục cằn. Thi trong tận sâu trái tim mình anh vẫn dành trọn yêu thương cho chị, dù cho ít khi anh bày tỏ tình yêu ấy bằng lời nói.

 

Tối ấy chị kè kè theo dõi camera trong phòng làm việc. Mọi cử chỉm hành động của anh ở trong xe đều hiện ra trước mắt chị. Thi thoảng chị lại giật mình khi anh vừa lái xe vừa xem mấy bản hợp đồng. Đường thì đông người, anh thì luôn trong tình trạng mệt mỏi, chắc hẳn anh vừa trải qua một cuộc họp căng thẳng ở chi nhánh của công ty. Xe vẫn lao đi trên đường, thi thoảng anh lại nhìn đồng hồ và tỏ vẻ sốt ruột. Chị cũng bắt đầu thấy bồn chồn, vừa theo dõi anh chị vừa đi lại trong phòng. Cho đến khi xe dừng lại ở một điểm, trước một lối rẽ vào con đường nhỏ, nơi ấy có một ngôi nhà lờ mờ hiện ra sau cửa kính xe. Lúc này chị bắt đầu pha ngay cho mình một cốc café không đường.

Chị nhận ra anh đang ở gần biển, lối rẻ đó rất quen như thể chị đã từng đến đó đôi lần. Hải Phòng là quê chị, dù bố mẹ không còn nữa, dù chị đã ra Hà Nội gần hai chục năm trời nhưng mùi gió biển dường như cứ mặn mòi trong kí ức. Anh đã ra khỏi xe, đứng nhìn về phía biển và… bước chậm dần vào con đường nhỏ về phía ngôi nhà.

Trên màn hình dần hiện rõ khuôn mặt hai người đàn ông. Chồng chị và một người lạ, có thể là nhân viên làm việc trong chi nhánh công ty. Tiếng người đàn ông lạ mặt vang lên:

  • Anh định mua căn nhà ấy thật sao?
  • Nó đẹp đấy chứ? Đêm qua mình đã xem kĩ càng một lượt rồi.

Chắc hẳn chị nhà sẽ rất thích. Cô ấy đã mơ ước một căn nhà trên bờ biển quê hương từ lâu.

  • Thảo nào mà anh lại lập chi nhánh công ty ở Hải Phòng. Thế bao giờ anh định chuyển về đây sống.
  • Vào đúng ngày sinh nhật chị. Từ bây giờ đến lúc ấy, vẫn còn nhiều việc phải làm.
  • Anh định rời xa Hà Nội thật à?
  •  Thì bố mẹ mình cũng không còn nữa vả lại không khí ở đây rất trong lành. Chị nhà cũng rất muốn sống ở quê. Mà dạo này anh cứ cảm thấy như có ai đang theo dõi mình vậy. Cũng có thể do mình làm việc căng thẳng quá.

Người đàn ông ngồi cạnh anh cười bảo:

  • Hay đúng là anh đang bị theo dõi thật. Biết đâu…biết đâu chị nhà lại đang cài camera theo dõi anh cũng nên. Bây giờ các bà vợ chuộng món này lắm.
  • Không! Vợ mình không bao giờ làm thế đâu. Chúng mình sống với nhau đã có hai mặt con rồi nên rất yêu và tin nhau. Mà này, quả thật là anh cứ có cảm giác như có ai đó đang theo dõi mình vậy.

Chị ngồi trước màn hình, úp mặt xuống hai bàn tay. Òa khóc!

 

 

Tin xem nhiều

Facebook chat